TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Tử Vi |
Truyện Tranh |
Facebook |
Xổ Số |
Dịch |
Tải Game |
Báo |
Tiền Ảo Bitcoin |
Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta
Phan_13
Ôn Kỷ Ngôn cười không nói, chỉ vào bàn ăn: “Thấy
tôi giỏi không, đã làm xong bữa sáng cho cô rồi!” Kỷ Ngôn đương nhiên không thể
nói, tối qua anh vui quá nên mất ngủ, đếm vài nghìn con cừu, thì càng đếm càng
tỉnh, trong đầu toàn là nụ cười yêu kiều, khuôn mặt xinh đẹp của Mật Điềm…
trong người như có lửa đốt đốt nóng toàn cơ thể, cho nên sáng sớm, anh đã dậy
làm việc nhà để vận động nhằm tiêu hao bớt năng lượng thừa trong cơ thể.
“Đưa cô đi làm cũng cần lí do sao?” Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm hỏi, “Tiện đường, lý
do này được chưa?”
“Hả? Là như vậy?”
“Nếu không, cô nghĩ là vì cái gì.” Kỷ Ngôn mặt mày tươi cười giục cô: “Được
rồi, nhanh đi đánh răng rửa mặt, kẻo lại muộn làm!”
“Ừ, được!” Mật Điềm nghe lời quay người đi vào toilet, nhìn mình trong gương,
khuôn mặt bất giác đỏ ửng, hất nước rửa mặt, nói nhỏ: “Đường Mật Điềm, mày làm
gì vậy? Gần đây ăn phải cái gì? Động một tý thì đỏ mặt, thật không ra sao!”
Mật Điềm rửa mặt xong, bước ra ngoài, nhìn thấy Kỷ Ngôn đang mặc một bộ vest,
lại còn đeo kính đen, rất ra dáng BOSS, ngạc nhiên nói: “Kỷ Ngôn, rốt cuộc anh
làm gì đấy?”
“Điềm Điềm, nhìn tôi thế này có được không?” Kỷ Ngôn bỏ kính xuống, chớp đôi
mắt đen sâu nhìn Mật Điềm rồi nở nụ cười quyến rũ nói: “Có giống vệ sỹ không?”
“Vệ sỹ?” Mật Điềm chớp mắt, rồi nói: “Ôn Kỷ Ngôn, không phải anh muốn đi làm vệ
sỹ đấy chứ?”
“NO, NO, NO” Kỷ Ngôn xua tay, lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không phải tôi muốn đi
làm vệ sỹ, mà là chuẩn bị làm vệ sỹ.”
“Hả? Anh tìm được việc lúc nào thế?” Mật Điềm nhíu mày nhìn Kỷ Ngôn: “Làm vệ sỹ
cho ai, có nguy hiểm không?”
Kỷ Ngôn đưa tay chỉ vào Mật Điềm: “Tôi nghĩ kĩ rồi, cảm thấy Mễ Tu Dương là
người không đáng tin, cho nên, tôi quyết định phải bảo vệ cô!” Ôn Kỷ Ngôn
nghiêm túc nói: “Nếu dưới sự bảo vệ của tôi, Mễ Tu Dương vẫn tiếp tục theo đuổi
cô, đồng thời dùng thành ý khiến cô rung động, khiến tôi cảm động, vậy tôi sẽ
chúc phúc cho hai người!”
“Anh…”
“Điềm Điềm, cô yên tâm, tôi làm vệ sỹ miễn phí cho cô, không thu tiền!” Kỷ Ngôn
nhanh chóng cắt ngang lời Mật Điềm muốn nói, rồi nghiêm túc nói: “Không những
làm vệ sỹ cho cô, còn kiêm thêm cả tài xế, bảo mẫu, rót nước mời trà, nấu cơm
giặt quần áo, mát xa!”
Càng nghe, Mật Điềm càng mở to mắt, “Ôn Kỷ Ngôn, anh nói như thế, giống như anh
là người toàn năng vậy!”
“Đúng thế, tôi vốn là người toàn năng!” Kỷ Ngôn nói to không ngại ngùng, còn nở
nụ cười tự mãn.
“Pù…” Mật Điềm không nhịn được cất tiếng cười.
“Này, có gì đáng cười hả?” Kỷ Ngôn không vui nhìn Mật Điềm.
“Không… không có gì, chỉ là thấy anh nói anh toàn năng… buồn cười quá…”
Mật Điềm cười hi hi, “Hôm qua, sửa ống nước, lại làm nổ vòi nước, anh đúng là
rất toàn năng!” Nói xong, Mật Điềm không nhịn được, bịt mồm cười ha ha.
“Này, hôm qua chỉ là… là ngoài ý muốn!” Kỷ Ngôn có chút ngại ngùng nhìn Mật
Điềm đang cười, rồi chọc tức cô: “Hôm qua cô làm món trứng cũng thất bại, bị
cháy, còn tôi, sửa ống nước lại làm nổ vòi nước, cũng chẳng làm sao!”
“Được rồi, được rồi, tôi không cãi với anh nữa, sắp muộn giờ làm rồi!” Mật Điềm
chỉ tay vào đồng hồ.
“Không sao, vẫn kịp, cô ăn sáng rồi đi!” Kỷ Ngôn vừa nói vừa đẩy Mật Điềm về
phía bàn ăn, rót một cốc sữa, “Uống đi, nóng đấy!”
Mật Điềm nghe lời Kỷ Ngôn cầm lấy cốc uống một hơi, vừa uống xong, Kỷ Ngôn đưa
cho cô một chiếc bánh bao: “Ăn đi, nhân thịt đấy, mới ra lò sáng nay!” Cô không
từ chối, không do dự ăn hết bánh.
Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm ăn xong, lấy giấy ăn trên bàn, giúp cô lau khóe miệng.
Mật Điềm ngạc nhiên, mở to mắt nhìn Kỷ Ngôn dịu dàng, Kỷ Ngôn giúp cô lau miệng
xong, rồi mới cười tươi khoe hàm răng trắng: “Được rồi, Điềm Điềm, cô đừng ngây
ra nữa, đi làm kẻo muộn!”
“Ồ, được!” Mật Điềm cảm thấy đầu cô như bị điều khiển vậy, chỉ biết nghe theo
lời Kỷ Ngôn làm việc, bước tới lối ra vào thay giày, thay xong, lấy túi rồi đi
ra ngoài trước, rồi gọi lớn, cô chỉ cảm thấy nhịp tim của mình bắt đầu đập
nhanh, trong đầu toàn là hình ảnh Kỷ Ngôn giúp cô lau mồm, anh ta rốt cuộc có ý
gì đây?
Kỷ Ngôn cũng nhanh chóng thay giày, khóa cửa, đi ra cùng Mật Điềm, nhìn cô dang
hai tay, thoải mái hít thở, liền nở nụ cười dịu dàng: “Điềm Điềm, đi thôi!”
Khi đến cổng công viên Tân Hải, Kỷ Ngôn đưa tay lên xem đồng hồ, vừa kịp giờ,
liền cười tươi: “Điềm Điềm, cô hài lòng với tài xế như tôi chứ?”
“Rất tốt, rất hài lòng.” Mật Điềm cười mở cửa xe, khen ngợi. “Ừ, vậy tối nay
tôi đến đón cô được không?” Kỷ Ngôn dò hỏi.
“Tối, tôi đã nhận lời Mễ Tu Dương rồi…” Mật Điềm ngập ngừng nói với ý xin lỗi.
“Điềm Điềm, cô hẹn hò với Tu Dương, không ngại mang theo tôi chứ?” Kỷ Ngôn mặt
dày nói với Mật Điềm.
“Điều này…” Mật Điềm không biết phải từ chối Kỷ Ngôn thế nào.
“Được, nếu cô không ngại, thì tối nay tôi sẽ đi cùng,” Kỷ Ngôn nhìn vẻ mặt khó
nghĩ của Mật Điềm, cố ý nói to, tay vẫy vẫy, tươi cười nói: “Điềm Điềm, tối
gặp!” Rồi nh宠ga phóng đi… “hả” Mật Điềm ngạc nhiên nhìn Kỷ Ngôn nhanh chóng
phóng xe.
“Chào buổi sáng, Điềm Điềm!” Vừa bước vào đoàn, Ái Ái đã tươi cười chào cô:
“Lại là Ôn Kỷ Ngôn đưa cậu đi làm?”
Bị ánh mắt đầy ẩn ý của Tào Ái Ái nhìn chằm chằm, trong lòng Mật Điềm có chút
bối rối: “Ừ, đúng thế!”
“Hê hê…” Mật Điềm cười không nói nhìn Mật Điềm một lúc, rồi mới nói: “Mình
thấy, cậu và Kỷ Ngôn có chuyện!”
Tặc tặc lưỡi rồi nói: “Cậu nói xem, Kỷ Ngôn nếu không thích cậu, sao mỗi ngày
không ngại mưa gió đều đưa cậu đi làm!”
“Ý, đừng nhắc đến anh ta, nói đến là phiền phức!” Mật Điềm thở dài.
“Phiền phức gì, cậu đừng nói với mình, cậu giờ vẫn không biết được, Kỷ Ngôn có
thích cậu hay không!” Ái Ái kinh ngạc nhìn Mật Điềm.
“Mình làm sao đoán được, mình và Mễ Tu Dương hẹn hò, anh ta cũng vui vẻ gọi
điện cho người yêu như thế!” Mật Điềm nói: “Mình không thể hỏi trực tiếp anh
ta, này Ôn Kỷ Ngôn, anh có thích tôi không?”
“Được, cậu không đoán được, thì hỏi trực tiếp anh ta!” Ái Ái nói: “Cậu không
hỏi, anh ta không nói, hai cậu chơi trò giải mật mã hả!”
Mật Điềm nói: “Nếu anh ta là đàn ông bình thường, mình còn có thể mặt dày hỏi,
anh có thích tôi không! Nhưng, lại là…”
Mật Điềm không nghỉ nói tiếp: “Mình hỏi một người gay, anh có thích tôi không,
anh ta nói không, vậy không bằng lấy đậu phụ ném chết mình!” Thích một chàng
gay, vốn đã không bình thường, nếu kết cục cuối, chàng gay này không thích cô,
cô vẫn tình nguyện, không nói đến thể diện, thì đã là chuyện không tưởng.
“Điềm Điềm, cậu đừng một câu thì nói anh ta gay, mình thấy Ôn Kỷ Ngôn không
giống gay!” Ái Ái nhìn Mật Điềm, “Hơn nữa, nếu đúng là gay thật, mình thấy,
cũng là Top!” nói rồi thở: “Top này, của hiếm nghìn năm có một, chí ít còn có
thể yêu cả nam lẫn nữ…”
Mật Điềm hiểu rõ rồi liền cắt ngang: “Ái Ái, cậu đừng nói nữa!” Nếu nói nữa,
không biết cô ấy còn nói thêm bao nhiêu từ ngữ thô tục nữa, “Chúng mình đi làm
việc đã!” rồi kéo Ái Ái đi làm việc.
Gần hết giờ làm, điện thoại Mật Điềm reo lên, là tin nhắn của Tu Dương: “Điềm
Điềm, xin lỗi, anh có việc đột xuất, hôm nay không đón em được!”
Ngón tay Mật Điềm nhanh chóng lướt trên màn hình điện thoại: “Không sao, anh
làm việc đi.” Gửi xong, cô cảm thấy nhẹ nhõm, nghĩ đến sáng nay, Kỷ Ngôn nói,
muốn đi theo họ, Mật Điềm cảm thấy mất hứng với cuộc hẹn hò tối nay, đương
nhiên, vốn cảm hứng đã không có nhiều, nhưng muốn có thêm chút thời gian tiếp
xúc với Tu Dương, phải chuyển sự chú ý sang Kỷ Ngôn…
“Điềm Điềm, mình ngưỡng mộ, ghen tị với cậu!” Ái Ái thu dọn đồ trang điểm, nhìn
Mật Điềm, hướng về phía cổng công viên nói: “Cậu xem, cậu không phải tự mình
lái xe, hàng ngày có những hot boy đến đón, quá hạnh phúc!”
Mật Điềm nhìn chiếc xe màu đỏ đen, và Kỷ Ngôn đang tạo dáng rất phong cách, xấu
hổ cười với Ái Ái: “Cậu nói ít thôi, cậu không hài lòng tài xế như thế, nếu
không nhờ sự quyến rũ của người chị em Tào Ái Ái, tài xế sẵn sàng đến đón cậu
có thể nói là xếp hàng từ đầu công viên Tân Hải đến cuối công viên Tân Hải!”
“Cậu đừng làm mất hứng của mình” Ái Ái trêu Mật Điềm: “Điềm Điềm, mình phát
hiện ra, giờ nhắc đến Kỷ Ngôn là cậu lại tự mỉm cười!”
“Làm gì có!” Mật Điềm vội phủ nhận: “Cậu đừng nói linh tinh!”
“Mình không nói linh tinh, cậu xem, không những cười mỉm, hơn nữa mặt còn đỏ
ửng!” Ái Ái giống như phát hiện ra một đại lục mới vậy: “Điềm Điềm, mặt cậu còn
đỏ hơn đánh phấn nữa!”
“Đáng ghét, không nói với cậu nữa!” Mật Điềm ngại ngùng ôm mặt, xách túi trang
điểm, nhanh chóng bước về phía Kỷ Ngôn, đương nhiên, Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm bước
đến, vội quan tâm tiến lại, đỡ lấy túi trang điểm nặng trịch của cô, trước khi
lên xe, anh quay mặt lại, nhìn Mật Điềm hỏi: “Điềm Điềm, Tu Dương sao chưa
đến?”
“Anh tìm Mễ Tu Dương?” Mật Điềm bối rối hỏi Kỷ Ngôn, sau đó trong đầu nghĩ lung
tung, Kỷ Ngôn muốn đi theo cô và Tu Dương, anh ta trong quá trình tiếp xúc với
Tu Dương, mà thích Tu Dương, hiện giờ bắt đầu mượn danh nghĩa của Mật Điềm để
theo đuổi Tu Dương không?
Nghĩ đến việc Mễ Tu Dương lấy cớ thích Ôn Ngôn Ngôn, để theo đuổi Mật Điềm, vậy
lần này Kỷ Ngôn mượn danh nghĩa Mật Điềm, để theo đuổi Tu Dương, nghĩ đến
chuyện có thể xảy ra, rốt cuộc Kỷ Ngôn là Gay, thích đàn ông!
Nhưng, nghĩ lung tung, các quan hệ hỗn loạn như vậy, trong lòng Mật Điềm chợt
thấy không vui!
“Không phải hôm nay cô hẹn anh ta sao?” Kỷ Ngôn không trả lời Mật Điềm, hỏi lại
lần nữa: ” Mễ Tu Dương sao chưa đến?” không phải là Mật Điềm nói với anh ta,
tối nay có Kỷ Ngôn đi theo, nên Tu Dương tạm thời thay đổi, trốn không đến đấy
chứ? Kỷ Ngôn trong lòng đoán thầm, nói với Mật Điềm suy nghĩ của mình: “Điềm
Điềm, có phải cô nói với Mễ Tu Dương, tôi đi theo, nên anh ta không vui phải
không?”
“Đâu có!” Mật Điềm mặc dù trong lòng nghi ngờ, nhưng vẫn trả lời Kỷ Ngôn: “Mễ
Tu Dương không biết anh muốn đi theo, anh ấy có việc đột xuất, nên mới không
đến!”
“Hừm, đồ khốn!” Kỷ Ngôn bực mình chửi, sau đó cười với Mật Điềm: “Điềm Điềm, cô
thấy chưa, anh chàng Mễ Tu Dương, không đáng tin cậy!” Trong lòng không ngừng
chửi rủa Mễ Tu Dương, tối nay anh đã chuẩn bị sẵn cho việc phá hoại buổi hẹn
hò, kết quả Tu Dương không đến làm phá sản kế hoạch của anh!
Nhưng Kỷ Ngôn không biết, hành động của anh, trong mắt Mật Điềm lại được hiểu
theo cách khác, cho nên nhìn ánh mắt của Kỷ Ngôn, thấy có chút khác lạ, “Ôn Kỷ
Ngôn, tôi từng nghe qua câu này, càng yêu càng hận” nói đến đây cô ngập ngừng,
nhưng nhìn ánh mắt đen sâu của Kỷ Ngôn chằm chằm nhìn cô, Mật Điềm chỉ có thể
tiếp tục nói: “Anh ghét Mễ Tu Dương như thế, không phải là thích anh ta rồi
chứ?”
“Tôi thích anh ta? Cô có làm sao không?” Kỷ Ngôn nhảy dựng lên “Điềm Điềm, cô
không đùa tôi đấy chứ?”
“Anh đừng kích động, không thích thì thôi.” Mật Điềm lạnh lùng mở cửa xe, nhìn
Kỷ Ngôn tức giận, giống như bị người khác đoán trúng tim đen, tức giận vô cùng,
cho nên trong lòng cảm thấy thất vọng…
“Điềm Điềm, tôi nói cho cô biết, cho dù phụ nữ trên đời có chết hết, tôi cũng
không thích người như Mễ Tu Dương!” Kỷ Ngôn lên xe, vỗ ngực, tức giận đùng đùng
nói.
“Vậy anh thích người đàn ông như thế nào?” Mật Điềm nói rồi quay mặt hỏi Kỷ
Ngôn, “Tôi không…” Kỷ Ngôn muốn nói thẳng, cho dù phụ nữ chết hết, anh cũng
không thích đàn ông, nhưng nghĩ đến việc nói dối là gay, giờ anh chỉ muốn giết
chết bản thân, việc khó giải quyết nhất của anh là, anh không biết giải thích
như thế nào với Mật Điềm, anh không phải là gay, anh thích phụ nữ, hơn nữa lại
thích Mật Điềm.
Nhưng nếu anh nói thật, với tính cách của Mật Điềm, anh sẽ bị đuổi ra ngoài, anh
mất lợi thế “nhất cự ly”, lại có tình địch giỏi giang như Tu Dương, Kỷ Ngôn
không dám nói thật, trước mắt, cũng không thể nói ra sự thật!
“Anh không cái gì?” Mật Điềm ngoan cố nhìn Kỷ Ngôn, dường như muốn có một đáp
án rõ ràng cho câu hỏi này.
Kỷ Ngôn nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của Mật Điềm, thấy không trả lời thì không
được, chỉ có thể nửa thật nửa đùa nói: “Tôi thích đàn ông như thế nào, tôi cũng
không biết chắc, nhưng tôi khẳng định, tôi không thích loại người như Mễ Tu
Dương!”
“Anh không biết chắc mình thích đàn ông như thế nào?” Mật Điềm nghiêng đầu,
nhìn Ôn Kỷ Ngôn: “Bạn trai anh, anh cũng không thích sao?”
Mật Điềm đỏ mặt khi nghe họ nói chuyện thân mật qua điện thoại. “Không thích”
Kỷ Ngôn trả lời không do dự.
“Anh ta tốt với anh như thế, anh lại không thích?” Mật Điềm kinh ngạc nhìn Kỷ
Ngôn, trên thế giới này, có hai loại người, một là người sẵn sàng yêu bạn, sẵn
sàng bỏ thời gian vì bạn, một loại khác là người sẵn sàng cho bạn tiền khi cần,
tình yêu của hai loại người này, là sự thể hiện trực tiếp nhất, đương nhiên
ngoại trừ việc được bao nuôi, đó là một giao dịch liên quan đến tiền bạc khác.
“Anh ta tốt với tôi, chưa chắc tôi thích anh ta.” Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm nói:
“Nếu ai thích tôi, tôi cũng đều thích, vậy Điềm Điềm, cô cũng rất tốt với tôi,
tôi có thể thích cô không?”
Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm hỏi đầy hàm ý, đôi mắt đen láy che giấu không nổi tình
cảm đậm sâu.
“… Lí luận của anh thật buồn cười!” Mật Điềm trợn mắt nhìn Kỷ Ngôn, nói: “Tôi
tốt với anh, không hi vọng anh thích tôi!” Giống như Ôn Kỷ Ngôn, người ta tốt
với anh như thế, lại nói là không thích, thật quá bạc bẽo!
“Được rồi, không thích cô thì không thích cô! Tôi vốn đã không thích!” Kỷ Ngôn
nhìn Mật Điềm tức giận, vội làm hòa trước, vội nói theo ý của cô để nịnh cô,
sau lần chiến tranh lạnh trước, anh giờ không dám đôi co với cô, làm cô tức
giận nữa!
Nhưng Mật Điềm khi nghe câu nói đó, mặt bỗng trắng bệch, cắn chặt vào môi, im
lặng hồi lâu… cảm giác thất vọng bao trùm toàn thân, câu nói đó dường như đúng
với dự liệu, nhưng lại thật khó chấp nhận…
Chân tướng sự thật luôn luôn làm người ta đau lòng, Ôn Kỷ Ngôn khi vô tình đã
nói rõ sự thật, anh không thích Điềm Điềm…
“Điềm Điềm, cô không giận tôi chứ?” Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm thần sắc không được
tốt, vội cẩn thận hỏi, xua xua tay trước mặt Mật Điềm đang thất thần.
“Không, không, tôi nghĩ nhiều quá!” Mật Điềm như vừa tỉnh mộng, quên đi cảm
giác thất vọng, cố gắng cười với Ôn Kỷ Ngôn, “Tôi không giận…” cũng chẳng có gì
để giận, cô có cảm tình với Kỷ Ngôn không có nghĩa Kỷ Ngôn cũng có cảm tình với
cô, chuyện tình cảm, không thể là bạn thích đối phương, đối phương cũng thích
bạn, Mật Điềm lí trí tự an ủi mình!
“Cô không giận thì tốt rồi, tối chúng ta ăn gì nhỉ?” Kỷ Ngôn dịu dàng nhìn Mật
Điềm hỏi, mặc dù kế hoạch có thay đổi, anh chàng ngáng đường Mễ Tu Dương đã
không đến, vậy thì Ôn Kỷ Ngôn tạo ra thế giới lãng mạn của hai người cho Mật
Điềm, từ từ thu hút cô, ngầm ám chỉ anh không phải là Gay.
Mật Điềm cảm thấy không tự nhiên nên vò gấu áo, không khí im lặng càng khiến cô
không tự nhiên, mọi thứ mơ hồ không rõ ràng trong xe khiến cô như ngồi trên
đống lửa…
“Tôi biết ở đường Tân Thị có một cửa hàng lẩu mới khai trương, hình như cũng
rất ngon!” Kỷ Ngôn lái xe, mắt nhìn Mật Điềm, nhìn cô không tập trung, nên cho
rằng là do Mễ Tu Dương không đến, khiến anh trong lòng cảm thấy buồn, chỉ có
thể cất lời phá vỡ không khí trầm lặng, giờ chuyện khó nhất của anh là phải làm
sao để Mật Điềm không còn nghĩ anh là “gay”
“Ồ, vậy hả?” Mật Điềm khách sáo trả lời, không thích thú lắm.
Yêu nhau không dễ dàng như vậy, mỗi người đều có cá tính riêng, qua rồi năm
tháng mộng mơ, say đắm không bằng tĩnh lặng, hạnh phúc không dễ dàng mới khiến
người ta tìm kiếm, những năm tháng thơ dại là những kí ức khắc sâu nhất nên vui
vẻ nhất, là những kí ức đau lòng nhất nhưng lại xúc động nhất…”
Mật Điềm lấy điện thoại ra, là điện thoại của mẹ cô, vội nghe máy: “A lô, mẹ
à!”
“Ừ, Điềm Điềm, con đang làm gì thế?” Mẹ Mật Điềm hỏi: “Hôm nay có đi chơi cùng
Mễ Tu Dương không?”
“Mễ Tu Dương? Anh ta làm sao?” Mật Điềm ngạc nhiên hỏi, “Mẹ sao tự nhiên lại
nhắc đến anh ta?”
“Không sao, mẹ chỉ tiện hỏi thôi.” Mẹ cô cười, rồi bình thản nói: “Chiều nay,
Mễ Tu Dương đến nhà tìm mẹ!”
“Hả, Mễ Tu Dương đến tìm mẹ?” Vừa nghe thấy như vậy, Mật Điềm có chút mơ hồ,
nhưng vẫn cao giọng hỏi: “Anh ta tìm mẹ làm gì?”
“Anh ta cố tình đến để giải thích với mẹ, trước đây anh ta với Ngôn Ngôn chỉ là
ảo giác!” Mẹ Mật Điềm nói, trong lòng không kiềm chế được niềm vui, bà vốn
thích Mễ Tu Dương, lúc trước giận anh không có mắt nhìn, không thích Mật Điềm,
nhưng thấy anh có thành ý đến giải thích, bị bà nói nặng lời, vẫn dịu dàng kiên
quyết khẳng định nói thích Mật Điềm, sẽ cố gắng hết sức theo đuổi cô, trong
lòng bà thấy rất vui, “Tu Dương nói, người anh ta thích là con, muốn theo đuổi
cũng là con!”
Mật Điềm cầm điện thoại im lặng một lúc, cô không biết nói gì với mẹ, với tính
cách nóng nảy của mẹ cô, Mễ Tu Dương đến giải thích, chắc chắn sẽ bị mẹ cô
mắng, nhưng anh vẫn chịu đựng, khiến Mật Điềm cảm thấy áy náy, tình cảm của cô
lúc này với Kỷ Ngôn còn chưa kịp thăng hoa, đã bị Kỷ Ngôn làm tan biến rồi, Tu
Dương có phải là hi vọng khác của cô không? Sự xúc động này có thể thăng hoa
thành cảm xúc, sau đó phát triển thành tình yêu không?
“Điềm Điềm, con nghĩ sao?” Mẹ cô đợi một lúc, không nghe thấy cô nói, vội giục:
“Con xem, Mễ Tu Dương rất tốt, con muốn tiếp tục cùng anh ta hay là để mẹ sắp
xếp cho con gặp anh chàng mà dì con giới thiệu?”
“Mẹ, để con nghĩ đã!” Mật Điềm thở sâu, ngắt lời mẹ, đầu óc cô lúc này đang rối
như tơ vò, thật không muốn nghĩ gì nữa!
“Điềm Điềm đừng trách mẹ nhiều chuyện, Mễ Tu Dương điều kiện rất khá, lại tốt
với con, nếu con không chớp lấy cơ hội, sau này sẽ hối hận!” Mẹ Mật Điềm khuyên
nhủ.
“Vâng, con biết rồi!” Mật Điềm đột nhiên cảm thấy sức lực trong người bị hút
cạn, cô mệt mỏi đến mức không nhấc nổi môi, chỉ có thể vâng một tiếng, những
lời mẹ nói, cô đều biết, đều hiểu, bỏ qua những cảm xúc với Ôn Kỷ Ngôn, tiếp
tục vun đắp tình cảm với Tu Dương là lựa chọn tốt nhất, cũng là lựa chọn đơn
giản nhất, nhưng trái tim cô lại hướng về Kỷ Ngôn…
“Điềm Điềm, con đã hiểu lời mẹ nói, vậy thì hãy phát triển tình cảm với Tu
Dương thử xem!” Mẹ cô nói, rồi than vãn: “Đến người tốt như Tu Dương, con cũng
không thích, mẹ thật không biết, đàn ông như thế nào mới vừa mắt con!
Điềm Điềm, con phải thực tế một chút, đừng có xa rời hiện thực quá!”
“Vâng, mẹ, con biết rồi!” Mật Điềm ngoan ngoãn trả lời.
“Điềm Điềm, Tu Dương là một chàng trai tốt, con nhất định phải nắm lấy cơ hội!”
Mẹ cô không yên tâm dặn dò: “Có lúc con nên chủ động một chút, đừng kiêu kỳ
quá!”
Mật Điềm nói: “Con biết rồi mẹ!”
“Vậy được, mẹ cúp máy đây!” Mẹ cô cúp máy.
Mật Điềm giữ điện thoại, bắt đầu suy nghĩ mông lung, đầu óc rối loạn của cô
dường như đã tìm ra phương hướng mới, nhưng lại cảm thấy có rất nhiều khó khăn,
rốt cuộc phải tiến lên như thế nào, cô thật sự không biết!
“Điềm Điềm, Điềm Điềm…” Nhìn vẻ mặt thất thần khác thường của Mật Điềm, Kỷ Ngôn
lo lắng, hỏi nhỏ: “Cô không sao chứ?”
Mật Điềm như không nghe thấy câu hỏi của Kỷ Ngôn, giữ chặt điện thoại đang kêu
“Tút tút” trong tay, khuôn mặt thất thần.
“Điềm Điềm, cô sao vậy?” Ôn Kỷ Ngôn nhấn phanh, quay người lại, lắc Mật Điềm,
“Tôi, tôi không sao.” Mật Điềm cười xã giao “Đến chưa?”
“Cô thật không sao chứ?” Kỷ Ngôn không yên tâm hỏi.
“Ừ, không sao.” Mật Điềm không do dự trả lời, hiển nhiên, cô không muốn nói
nhiều với Kỷ Ngôn.
Kỷ Ngôn định nói gì lại thôi, sau đó chú ý lái xe, đưa Mật Điềm đi thưởng thức
“sự quyến rũ của vị cay”, ăn một bữa lẩu, nhìn thấy cô không vui, sợ cô khi về
nhà ở một mình trong phòng, nghĩ không thông, cho nên đề nghị đi xem phim, còn
Mật Điềm tuy đang không tập trung nhưng lại đồng ý tất cả.
Dù Ôn Kỷ Ngôn không thích cô, sau này cô chọn Mễ Tu Dương, vậy nhân lúc này còn
cơ hội, hãy tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Đến rạp chiếu phim, Kỷ Ngôn đi mua vé, Mật Điềm đi mua đồ uống và bắp rang bơ,
khi cô tươi cười cầm bắp rang bơ và hai cốc cô ca cô la về phía Kỷ Ngôn, chợt
nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc bước đến, khiến cô đứng khựng lại, giống như
bị đóng đinh lại vậy, không động đậy được, còn cốc cô ca trong tay cô bị đổ
xuống vì cô quá kinh ngạc nên không giữ nổi cốc.
“Điềm Điềm cô sao thế?” Kỷ Ngôn cầm vé xem phim trong tay nhìn Mật Điềm kinh
ngạc như vậy, liền hỏi, khi anh nhìn thấy bóng dáng vừa lạ vừa quen, anh chợt
hiểu vì sao Mật Điềm lại kinh ngạc như vậy, trong lòng anh có chút lo lắng,
nhưng đối lập với sự kinh ngạc sợ hãi của Mật Điềm, anh có phần trấn tĩnh hơn,
anh cười lịch sự chào mẹ Mật Điềm: “Cháu chào cô!”
Mẹ Mật Điềm không nói gì, làm mặt lạnh nhanh chóng bước qua, rồi nhanh chóng
lướt nhìn Ôn Kỷ Ngôn.
“Mẹ… mẹ…” Mật Điềm lắp bắp nói, cẩn thận chắn Kỷ Ngôn đứng đằng sau, bởi vì,
nếu để mẹ cô nhìn ra Ôn Kỷ Ngôn chính là Ôn Ngôn Ngôn ở cùng Mật Điềm, hậu quả
sẽ không thể tưởng tượng được, nhưng Mật Điềm cao 1m65, hoàn toàn không thể che
được Ôn Kỷ Ngôn cao 1m8.
“Điềm Điềm, cậu ta là ai?” Mẹ cô nghiêm mặt chỉ vào Ôn Kỷ Ngôn.
“Cháu là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn, tên cháu là Ôn Kỷ Ngôn!” So với Mật Điềm đang
thất kinh hồn vía, thì Kỷ Ngôn bình tĩnh hơn rất nhiều, anh lịch sự cười nịnh
đầm: “Cháu nghe Ôn Ngôn Ngôn nói, cô rất là tốt!”. Những lời nịnh đầm thì ai
cũng thích nghe, mẹ Mật Điềm được khen, đặc biệt là được một anh chàng đẹp trai
như vậy nịnh, trong lòng cũng rất vui thích, nghe lời nói Ôn Kỷ Ngôn, mẹ Mật Điềm
nhìn kỹ anh, rồi mới nói: “Cháu là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn? Thảo nào, ánh mắt
hai đứa có phần giống nhau!”
“Đúng ạ, mọi người trong nhà cháu thường nói, trong nhà có nhiều anh chị em
thế, chỉ có cháu và Ngôn Ngôn là giống nhau nhất!” Kỷ Ngôn cười dịu dàng, nói
dối mà mặt không biến sắc anh đã khiến mẹ Mật Điềm không phân biệt được cùng
một người khi được hóa trang và khi chưa hóa trang.
“Ừ, cháu đẹp hơn Ôn Ngôn Ngôn!” Mẹ Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, sáng sủa, đẹp trai,
hiểu biết, lịch sự, nên nói chuyện cũng bớt gay gắt hơn “Mẹ, sao mẹ lại ở đây?”
Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn diễn vai anh họ thành công khiến mẹ cô không phân biệt
được, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, nét mặt trở nên vui vẻ hơn, ngoan ngoãn
nhìn mẹ hỏi, “Mẹ và dì con hẹn cùng đi xem phim!” Mẹ cô mắt vẫn nhìn vào Ôn Kỷ
Ngôn, “Kỷ Ngôn, cháu có quan hệ gì với Mật Điềm?”
“Chúng con là bạn!” Mật Điềm nhanh chóng nói, chỉ sợ anh nói lộ ra hợp đồng ở
ghép, “Anh họ của Ngôn Ngôn, cũng xem như một nửa là anh của con phải không!”
Nói rồi, cô tươi cười nịnh mẹ, nhưng trong lòng như muốn gào lên: “Mẹ, đừng
nhìn Kỷ Ngôn nữa, mẹ càng nhìn, con càng lo lắng!”
Mẹ Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, nhìn đôi mắt biết cười của anh, trông giống như một
cậu bé ngoan được người già yêu thương, nên thái độ cũng dịu dàng hơn, bà hỏi:
“Ôn Kỷ Ngôn, cháu làm nghề gì?”
Mật Điềm giật mình, lo lắng đan hai tay vào nhau, cắn môi, khẽ nhìn Kỷ Ngôn, Ôn
Kỷ Ngôn cẩn thận khẽ liếc Mật Điềm, rồi nhanh chóng quay đầu, “Ừ?” Mẹ Mật Điềm
nhìn Kỷ Ngôn và Mật Điềm trao đổi bằng ánh mắt, trong lòng suy đoán, bọn chúng
có quan hệ gì, nên càng muốn biết, Kỷ Ngôn làm nghề gì, “Ôn Kỷ Ngôn, cô hỏi
cháu, cháu làm nghề gì?”
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK
TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Mẹo Hay |
Trà Sữa |
Truyện Tranh |
Room Chat |
Ảnh Comment |
Gà Cảnh |
Hình Nền |
Thủ Thuật Facebook |
Facebook |
Tiện Ích |
Xổ Số |
Yahoo |
Gmail |
Dịch |
Tải Opera |
Đọc Báo |
Lưu địa chỉ wap để
tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian